Mảnh đất thiêng liêng "Nam Định"

Cảm xúc của một người con gái

          Tôi, người con gái của của một dòng họ cao quý “ Dương Văn”. “Dương Văn” là họ và tên đệm của cụ Thủy tổ của tôi, một người cách đây hơn 200 năm về trước từ nơi xa đến sinh cơ, lập nghiệp tại làng Tam Đăng Giáp Một, chính là thôn Dương Hồi, xã Yên Thắng, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định ngày nay. Mảnh đất ấy là quê hương yêu dấu của biết bao người, trong đó có cả bản thân tôi. Tôi muốn chia sẻ những dòng cảm xúc này đến những ai là con cháu của dòng họ cùng chung dòng huyết thống trên khắp mọi miền tổ quốc hay những ai ở nơi đất khách quê người hiếm lắm mới có dịp về thăm anh em trong họ tộc, hoặc có những người chưa bao giờ được đặt chân lên mảnh đất thiêng liêng này.

          Đối với tôi, vùng đất đó không phải là nơi tôi chôn rau cắt rốn, sinh ra và lớn lên, nhưng không hiểu sao, tự lúc nào mà tôi cảm thấy tâm hồn mình gắn bó với nó như một gia đình thứ hai không thể tách rời như bao đứa trẻ sinh sống ở những miền quê khác. Tôi được người mẹ núi ban cho sinh mệnh trên mảnh đất Hà Giang xa xôi nơi địa đầu tổ quốc. Tuổi thơ của tôi gắn bó với thành phố Hà Giang thân yêu này đến khi tôi tròn chín tuổi, được bố mẹ yêu thương cho về Thủ đô học tập. Vào mỗi ngày lễ tết, thanh minh, ngày rằm,… và hoặc có lúc ngày thường, tôi được bố mẹ đưa về Nam Định để thăm nhà thờ tổ, thắp nhang hay tri ân tổ tiên đã luôn phù hộ cho con cháu suôn sẻ mọi đường trong những năm qua.

          Tuy rằng tôi sống xa mảnh đất đó và không gắn bó với nó lâu dài chỉ bao giờ có cơ hội tôi mới được về thăm nhưng tôi không giống như cỗ máy robot chỉ có dữ liệu, bộ nhớ mà không có chút gì cảm xúc. Tôi luôn cất giấu nó vào sâu trong tim và luôn nhắc nhở mình rằng đó là cội nguồn gốc rễ của tôi để mỗi khi có dịp về quê là tôi lại hào hứng một cách khó tả. Ngồi trên chiếc xe ô tô bốn bánh từ Hà Nội đi hết đường cao tốc, rẽ về Ý Yên rồi rẽ qua đường tàu ray là đến mảnh đất thiêng liêng ở Nam Định của tôi rồi đó. Tôi bước xuống xe đặt chân lên những thảm cỏ dài trước cửa nhà thờ nghiêm trang ngắm nhìn mặt hồ tĩnh lặng với những bông hoa súng đang nhú mầm hoa đỏ rực, tôi muốn hét lên một câu tự hào thật lớn như muốn nổ tung cảm xúc kìm nén bao ngày khi đã đứng trên mảnh đất thiêng liêng, là nơi đã sinh ra cội nguồn gốc rễ của tôi. Lặng lẽ nhìn dòng người xôn xao mặt mày hớn hở với nụ cười rạng rỡ trên môi bê những đĩa hoa quả đủ màu sắc hay những mâm lễ tết rung rinh để chuẩn bị thắp hương các cụ, tôi lại thầm cảm ơn tổ tiên, những người đã cho tôi dòng máu yêu thương. Tôi cảm ơn họ vì đã đem lại cho tôi một cuộc sống tâm hồn với bao màu sắc. Tôi lặng người, mắt tôi nhòe đi, tôi cảm nhận được hình bóng một người bác đôn hậu hiền từ, bác luôn lo nghĩ và chăm sóc cho những thế hệ đời sau đó là bác ruột của tôi. Bác Dương Tiến Sừ, một con người mà ai cũng ngợi ca về đức độ và tấm lòng trong sáng, một người anh cả vĩ đại và luôn tĩnh tâm sáng suốt về mọi mặt của gia đình. Nghĩ đến gia đình, tôi có bác Dương Tiến Sy một người bác luôn lo nghĩ cho con, cho cháu. Bác Dương Tiến Soa một người thầy giáo giỏi tốt bụng đem tri thức của mình truyền đạt cho những thế hệ đời sau. Bác Dương Thị Sửu, người bác luôn tĩnh tâm làm những việc đúng đắn hướng về phật pháp. Tôi còn cảm ơn tổ tiên và mảnh đất thiêng đó nhiều hơn nữa đã đem đến cho tôi một người bố mà tôi từng cho là tất cả, là người luôn thông minh sáng suốt về mọi mặt và người chú của tôi, chú Dương Tiến Son một người có học vấn đầy đủ và luôn thông cảm sẻ chia theo dõi từng bước chân của con, của cháu. Cũng chính trên mảnh đất cao quý này, nó đã ban cho tôi những người anh chị em mà tôi có thể gọi họ là tri kỉ những người luôn sẵn sàng đứng lên bảo vệ mọi người trong dòng tộc như anh Chiến, anh Văn, anh Thái, anh Tuấn,..và cả những người em, người cháu,..Tất cả bọn họ đã luôn sát cánh bên tôi, luôn chia sẻ động viên, quan tâm chăm sóc mỗi khi những người trong gia đình hay những đứa trẻ trong dòng họ vấp ngã trên cuộc đời đầy sóng gió chông gai. Họ đã tạo nên cho tôi rất nhiều những mảnh ghép quan trọng trong cuộc sống, những mảnh ghép đẹp đẽ đó khiến tôi lưu giữ mãi và luôn ghi nhớ trong một bức tranh muôn màu của cuộc đời tôi phía trước.

          Giờ đây tôi, chính tôi muốn hét lên rằng tôi yêu mảnh đất Nam Định nơi đây .Tôi tự hào vì mình được trở thành một phần của mái ấm giàu tình thương dòng tộc và tôi sẽ luôn khắc ghi nhớ mãi những giây phút thiêng liêng này để sau này tôi có thể bước ra cuộc đời tự hào mà nói lên rằng “Tôi là người Nam Định. Tôi có một dòng họ đáng kính là dòng họ Dương Văn”

                                                                                            Hà Nội, ngày 15 tháng 7 năm 2016   

                                                                                                        Người tâm sự                                

                                                                  

                                                                                                       Dương Ngọc Thủy

Bình luận